Tết ở Việt Nam vui lắm. Đi xa mới thấy nhớ cái không khí tết ghê cơ. 

Bắt đầu từ trước tết 2 tuần, không khí tết đã hiện khắp nẻo đường. Thời tiết se se lạnh. 

Tết trong kí ước tuổi thơ của mình là tiếng pháo giòn giã, quần áo mới và bao lì xì đỏ.  Hồi đó, trẻ con, người lớn, nhà nhà háo hức chờ đến thời khắc chuyển giao từ năm cũ sang năm mới để được đốt pháo. Những phong pháo đã được treo sẵn trong sân nhà. Bố chuẩn bị bật lửa chờ sẵn bên phong pháo. Mẹ thì chuẩn bị mâm cỗ sẵn sàng, tay cầm sẵn nén hương và bật lửa. Thi thoảng lại hỏi, còn bao nhiêu phút nữa. Trong nhà, trên TV, đang bắt đầu đếm ngược. Bên ngoài, đâu đó đã vang lên tiếng pháo. Rồi khi đồng hồ đổ chuông, bố châm lửa đốt pháo, mẹ châm nén hương và lầm giầm khấn. Bên ngoài, tiếng pháo vang lên giòn giã khắp mọi nơi. Tôi ngồi ôm chú chó vì nó sợ tiếng pháo và vùng chạy lung tung. Tôi phải ghì thật chặt vì nó khá là khỏe so với tôi hồi đó.

Pháo kết thúc, mẹ mang mâm cỗ xuống. Có nhiều đồ nhưng nhà tôi chủ yếu ăn gà luộc, xôi và rượu vang. Bỗ mẹ đưa bao lì xì và chúc chúng tôi ngoan ngoãn học tốt hơn năm cũ. Sáng mùng một, chúng tôi 

Vậy đó mà đã mấy chục năm rồi.  Từ năm 1995, Việt Nam cấm

I BUILT MY SITE FOR FREE USING